Siêu đoản văn ♡ – 36

20120623123822_Z2LGn

♡ 270

Hắn đoạt được thiên hạ, lại phụ y.

 

♡ 271

Cuối tuần bọn họ hẹn nhau chơi cờ, y khó có dịp đến muộn, hắn nhìn thấy vẻ mặt y có hơi khác thường nhưng cũng chưa hỏi gì.

Đột nhiên y mở miệng nói: “Con tôi vừa mới nói, cùng với con anh đi Hà Lan kết hôn, tôi đồng ý rồi.”

Hắn im lặng một lúc, gật gật đầu.

Sau khi chơi xong cờ, hai người liền ngồi yên không nhúc nhích, trầm mặc một lúc lâu, hắn khẽ thở dài: “Nếu lúc trước chúng ta dũng cảm thêm một chút, thì cũng không có chuyện gì của hai tiểu tử này.”

Y cười cười: “Hậu sinh khả úy.”

 

♡ 272

Ngày 9 tháng 11 ấy, anh gửi cho cậu một cái mail, nói cậu đừng kết hôn, ba ngày sau, anh sẽ quay về.

Ba ngày sau anh quay về, lại thấy cậu đang nắm tay vợ mới, “Anh gửi mail cho tôi á? Mấy ngày nay tôi chỉ lên mạng, nhưng không mở hòm thư… Tôi không thấy gì.”

Anh trầm mặc, chỉ trễ mấy ngày, liền mất đi cả đời, mà đến tột cùng là lỗi của ai?

 

♡ 273

Hừ hừ, tôi nghĩ cả rồi, tôi sẽ sinh đứa bé này, tuy rằng anh ấy với mẹ tôi không đồng ý, nhưng tôi thật sự muốn làm điều gì đó cho anh ấy, chẳng lẽ học sinh trung học thì không có quyền sinh hay sao?! Cho dù anh ấy không phụ trách, không nuôi con, tôi, một nam tử hán cũng không tin không nuôi nổi con tôi!

 

♡ 274

Buổi tối, anh lật lật tạp chí F1, người bên cạnh ôm con chihuahua nhỏ hôn hôn.

“Anh cảm thấy bây giờ đặc biệt hạnh phúc.”

Người nọ vẻ mặt không hiểu.

“Có trai, có gái, thật là hoàn hảo.”

“Cút, con gái anh là con gái anh, con trai em là con trai em!”

Nói xong tiếp tục gãi gãi bụng con chihuahua.

Anh một phen ôm chầm lấy người ấy.

“Em cũng là của anh rồi, con của em còn không phải là con của anh hay sao.”

Người nằm trên mặt đất trở mình một cái, đầu cũng không thèm nhấc lên.

 

♡ 275

Gần đến nửa đêm, người đàn ông đứng trước cửa phòng, tay phải còn quấn thạch cao, đặt trên tường, tay trái nhẹ nhàng đẩy cửa thành một khe hở, nhìn thấy người ở trên phòng đã đi nằm rồi, ánh trăng rơi tản nhẹ trên khuôn mặt người ấy, ánh lên giọt nước mắt còn mơ hồ.

Mấy cái hộp dưới chân giường mới sắp xếp được một nửa, anh đi vào, dùng tay trái thong thả cẩn thận đem quần áo cậu xếp vào hộp, rồi mới đi đến bên giường, khẽ chạm vào mặt cậu đang ngủ, nói:

“Đừng đi quá lâu, anh sẽ chờ em, nhưng anh không thích không có em bên cạnh.”

 

♡ 276

Hắn cùng cô dâu đứng trong lễ đường.

Linh mục: “Hai người đồng ý không?”

Phù rể ở một bên mắt nhìn hắn, cúi đầu mấp máy khóe miệng: “Tôi đồng ý.”

Hôn lễ kết thúc, phù rể đỡ hắn đã say bí tỉ vào phòng.

“Tôi diễn thế được rồi chứ, nếu không phải thấy hai người yêu nhau đã 10 năm, tôi mới không bỏ lại bà xã mình đến chỗ này giúp diễn kịch.” Cô dâu vừa nói vừa cởi áo cưới đi ra khỏi phòng.

Hắn vẫn đang rất say đột nhiên xoay người đè phù rể xuống.

“Bảo bối, bây giờ là thời gian động phòng của chúng ta.”

 

♡ 277

Năm ấy y thi vào đại học không thành, người ấy ở đó;

Y chơi bóng bị thương, người ấy ở đó;

Y thất tình, người ấy ở đó;

Y ôm lấy người ấy khóc, nói, “Anh là huynh đệ tốt cả đời của tôi.”

Người ấy lại đột nhiên lắc đầu.

Hiện tại cầm trong tay thiệp cưới được gửi bằng đường hàng không tới, y đột nhiên hiểu được vì sao người ấy lắc đầu.

Khi y dùng thời gian ngắn nhất làm xong thủ tục xuất ngoại, chạy đến lễ đường, y nhìn thấy người ấy mặc lễ phục chú rể, cười xoay người đưa tay về phía y. “Không có cô dâu, anh đang đợi em.”

 

♡ 278

Người ấy nhảy từ tầng hai tư xuống, khi rơi đến một cửa sổ nhìn thấy hắn hôn môi một cô gái.

Mà hắn ở bên trong qua cửa sổ, nhìn thấy rõ ràng người ấy cười trong nước mắt.

Nhiều năm sau, hắn nhớ đến người ấy.

“Người mà cả đời tôi yêu nhất, câu cuối cùng nói với tôi khi sắp chết là, đừng bao giờ yêu cầu em tha thứ cho anh nữa.”

 

♡ 279

Trên sân bóng rổ, một nam sinh vượt qua mọi phòng thủ, nhảy lấy đà ném bóng vào rồ, cả người đang bay lên đột nhiên lung lay hai cái rồi ngã xuống.

Người trong đội bóng rổ sợ hãi vây quanh, cậu người chạy nhanh nhất xông lên cõng nam sinh đó đến phòng y tế trường, nhưng bác sĩ lại không có ở đó, cậu đầu đầy mồ hôi, vừa ấn ấn huyệt nhân trung (huyệt giữa mũi và miệng) vừa hô to “Sư huynh, anh làm sao vậy? Tỉnh lại, tỉnh lại đi!” mà không thấy phản ứng gì, cắn răng một cái, phải hô hấp nhân tạo thôi!

Bỗng nhiên cảm giác được cổ mình đột nhiên bị ôm lấy, bên tai có người nói: “Chỉ là nhớ em.”

9 thoughts on “Siêu đoản văn ♡ – 36

  1. bạn ơi, tớ có thể dựa theo những siêu đoản văn ở đây để chuyển thể thành đoản văn k? >..< tớ hứa sẽ trích nguồn đàng hoàng

Keep in mind that I love you....

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s