Siêu đoản văn ♡ – 37

Nhiều tác giả | Yingie

419581_292318304155099_1543877053_n

♡ 280

Hai chàng trai trần trụi quấn lấy nhau. Chàng trai phía trước nằm sấp trên giường, hai tay bị trói sau lưng, cặp mông cao cao trắng nõn, non mịn nâng lên. Chang trai lạnh lùng ở phía sau hung hăng va chạm thân thể non mềm phía trước,

“Đau không? Đau thì cứ la lên!”

“Cục cưng của ông xã lớn hay không, làm cưng thoải mái hay không?”

“Làm sao vậy? Đau không nói thành lời sao? Hô”

“Anh… Anh vào rồi sao?”

“…”

♡ 281

Hai anh em nhà nọ từ nhỏ đã suốt ngày tranh giành, không ai nhường ai.

Lần này, bọn họ quyết định thi đi xuyên qua sa mạc.

Không ngờ đến gần điểm cuối, nước lại hết, mắt nhìn thấy em trai sắp không chống đỡ được nữa, anh trai bỗng nhiên lấy ra hai bình nước.

“Đồ dự trữ.”

Nói xong nhẹ vứt một bình cho em trai, “Chúng ta tách ra hành động, ai đến đích trước người ai thắng.”

Người em dựa vào nước trong bình mà duy trì được đến đích, một hồi lâu cũng không thấy người anh đâu, cậu quay lại tìm, phát hiện ra thi thể người anh cùng một bình cát.

♡ 282

Hắn được đồng nghiệp giới thiệu, cùng với em gái của đồng nghiệp kết hôn, cô dâu mới hiền lương, thục đức, khiến người khác phải hâm mộ.

Một ngày hắn say mềm về nhà, đè lên cô dâu mới, sau đó sờ sờ mặt, cô dâu mới sợ tới mức thẹn thùng: “Anh làm gì vậy?”

Hắn ngốc ra nhìn cô dâu nửa ngày, vỗ ót: “Hỏng bét! Lại tưởng em là anh của em rồi….”

♡ 283

Người ấy với anh là bạn học trung học, tháng ba năm nay, anh cưới em gái người ấy, cuộc sống như trước con sóng lớn mà không run sợ.

Anh nhìn bóng nghiêng nghiêng khuôn mặt dịu dàng vợ mình, lại nhớ đến anh trai cô.

Anh nhớ rõ bài hát người ấy thích, nhớ rõ món ăn người ấy yêu, nhớ rõ cái cách người ấy ngồi thiền, nhớ rõ tất cả mọi thứ của người ấy, quen thuộc tựa như hai người là một…

Anh chỉ quên một việc, đã quên bọn họ đã từng yêu nhau như thes, ngày đó bọn họ ngả bài với gia đình, anh gặp tai nạn giao thông…

♡ 284

Năm ấy, anh thi lên đại học, lễ nhập học, cậu thắt lại cà vạt cho anh, rồi sóng vai cùng anh chào đón thách thức quan trọng đầu tiên trong cuộc đời.

Hiện tại, cậu lại làm động tác vô cùng quen thuộc ấy, chỉnh lại cà vạt, vỗ vỗ vai anh, vén rèm lên, “Mau lên đi, cô dâu đang chờ kìa!”

♡ 285

Bạn cậu kéo tay cậu đi đặt nhẫn.

“Tay cậu cùng tay cô ấy nhỏ như nhau, giúp tớ thử một chút.”

Bạn cậu cười cười, đeo nhẫn lên tay cậu.

Khi về nhà, bạn cậu thay cậu chắn lại chiếc xe tải đang phóng tới như điên.

Sau khi xuất viện, cậu đứng trước mộ, tháo xuống chiếc nhẫn trên ngón áp út chưa từng tháo ra, bên trong chiếc nhẫn khắc mờ mờ tên viết tắt của cậu, cậu cười không thành tiếng, nước mắt lại rơi đầy mặt:

“Chờ tớ chết đi rồi, để tớ làm cô dâu cậu nhé.”

♡ 286

Nhiều năm sau.

“Em vẫn một mình sao?”

“Ừ”

“Nghe em nói thường có người tặng em giày?”

“Đó là công việc của anh ta.”

“Nghe em nói có tài tử viết tình ca cho em.”

“Chúng tôi là bạn bè.”

“Ừm… Em còn nhớ bài hát anh hát tặng em lúc mới quen không?”

“Ừ.”

“Trong tim anh chỉ có em, không có người kia. Bây giờ vẫn vậy.”

“Tôi cũng thế…”

♡ 287

Điện thoại vang lên.

“Alo?”

“Em đây…”

“Anh biết”

“Không có việc gì đâu… Chỉ là… Nhớ anh…”

“Ừ. Anh… Điện thoại đường dài quốc tế tốn tiền lắm.”

“… Cũng không bắt anh trả tiền! Anh… Anh không nói tiếng nào đã đi rồi, chỉ để lại số điện thoại… Anh… Anh…. Em đi Trung Quốc anh cũng không biết đường tìm anh, biết thừa anh không nhớ em! Anh…. Có đúng thế không…. Có đúng thế không…”

“Ngốc… Đừng khóc, mau ra mở cửa, tay anh lạnh quá.”

♡ 288

Trong nhà trẻ.

“Tiểu Thủ, cô giáo bắt ngày mai nộp bài tập giờ thực vật, hoa cúc nhỏ của tớ bị con Vàng nhà hàng xóm đá phải, gãy mất rồi, cho tớ mượn của cậu được không?”

Cậu bé tên Tiểu Thủ chớp chớp mắt suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng cười vui vẻ: “Được, nhưng cậu phải bảo vệ hoa cúc nhỏ của tớ thật tốt, không được để con Vàng làm gãy nhé.”

Không ngờ được, hoa cúc ấy mượn một lần đã được mấy chục năm.

6 thoughts on “Siêu đoản văn ♡ – 37

  1. #280: =))
    #283: sau đó sẽ nhớ ra, nhất định thế *lẩm bẩm*
    #281 + 285: buồn quá, liệu có trọng sinh không nhỉ
    #287 + 288: bựa vãi =))

  2. Pingback: Siêu đoản văn 1 | (¯`Đàö Ŧħıêŋ Şơŋ Ŧraŋg´¯)

Keep in mind that I love you....

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s