Phúc hắc và Ngạo kiều (13)

Lý Tà | Yingie

☆、Trung thu đặc biệt thiên chi Chỉ nguyện người mãi mãi (Thượng)

Ngạo kiều nữ vương gần đây có tâm sự.

Phúc hắc trung khuyển công nghĩ vậy.

Đại khái là bắt đầu từ mấy ngày trước, ngạo kiều nữ vương thụ đã không có tinh thần rồi, khi thì ngẩn người thất thần, nhiều lần ngạo kiều nữ vương gọi phúc hắc trung khuyển công sau đó lại là bộ dáng muốn nói lại thôi. Hơn nữa, mấy ngày nay, ngạo kiều nữ vương thụ ăn cũng không tốt, người cũng gầy đi nhiều.

Thông thường, ngạo kiều nữ vương thụ có chuyện gì chắc chắn sẽ không giấu diếm mình, phúc hắc công nghĩ vậy, nhưng anh hỏi nhiều lần, ngạo kiều nữ vương thụ vẫn chỉ nói là không có việc gì.

Rốt cuộc là làm sao?

Rõ ràng là bộ dáng bối rối, tâm sự nặng nề.

Vì sao không muốn nói với anh?

Tâm tình của phúc hắc trung khuyển công cũng vì thế mà bị kéo xuống, tuy rằng không biểu hiện ra ngoài nhưng vẫn cảm thấy mất mát, cảm thấy khó chịu.

Trung Thu sắp đến, phúc hắc trung khuyển công nghĩ kì nghỉ này, hay là mang ngạo kiều nữ vương thụ ra ngoài chơi một chút. Vài ngày trước hai người đều bề bộn công việc, bây giờ được ra ngoài giải sầu, không chừng ngạo kiều nữ vương thụ sẽ vui lên. Phúc hắc trung khuyển công nghĩ vậy liền dựa vào lưng ngạo kiều nữ vương thụ, bắt đầu lật đống tạp chí du lịch cùng hướng dẫn tham quan, suy nghĩ xem kì nghỉ dài những tám ngày đi đâu thì tốt hơn.

Mặt khác, phúc hắc trung khuyển công còn vô cùng cố gắng nấu ăn thật ngon để ngạo kiều nữ vương thụ lên tinh thần.

Ngạo kiều nữ vương thụ nhìn thấy hết, trong lòng lại càng thêm áy náy.

Bởi vì Trung Thu năm nay, cậu định trở về thành phố B một chuyến, cùng nghỉ lễ với cha mẹ ở thành phố B. Nhưng cha mẹ hẳn là vẫn không đồng ý cho phúc hắc trung khuyển công cùng theo cậu về.

Bách thiện hiếu vi tiên (trong trăm điều thiện, lấy chữ hiếu làm trước nhất), đây là lời dạy của người Trung Hoa xưa.

Ngạo kiều nữ vương thụ vẫn luôn là một đứa con hiếu thuận, lúc nào cũng ngoan ngoãn vâng lời, từ sau khi trưởng thành, vừa quan tâm lại săn sóc cha mẹ.

Nhưng kể từ sự kiện ngạo kiều nữ vương thụ nói thật với gia đình người mình thích là phúc hắc trung khuyển công, cũng là đàn ông, hơn nữa còn nói sau này sẽ ở bên phúc hắc trung khuyển công, hình tượng luôn nhu thuận, hiểu chuyện của cậu trong mắt cha mẹ, đột nhiên như núi lở, đất sụt, sụp đổ trong nháy mắt. Mà đối với việc phúc hắc trung khuyển công, thái độ của ngạo kiều nữ vương thụ vừa cố chấp, liên kiên quyết. Vì thế, mẹ của ngạo kiều nữ vương thụ còn tức giận đến phát bệnh, còn cha của ngạo kiều nữ vương thụ, vừa dỗ dành mẹ cậu đang yếu ớt, vừa hổn hển chỉ vào cửa, bắt ngạo kiều nữ vương thụ ra ngoài, không bao giờ cần quay về nữa.

Sau đó không lâu, ngạo kiều nữ vương thụ với phúc hắc trung khuyển công chuyển sang thành phố C, cách thành phố B không xa lắm.

Khi đó, cậu luôn quay về nhà, thử thuyết phục cha mẹ, nhưng lần nào cũng bị nhốt ngoài cửa. Đôi khi còn có thể nghe thấy tiếng khóc của mẹ ở trong nhà. Ngạo kiều nữ vương thụ cứ như thế đứng nguyên ngoài cửa, không nhúc nhích. Cậu cũng không muốn làm cha mẹ đau lòng, khó chịu, nhưng đối với người cậu thích, cậu cũng sẽ tuyệt đối không buông tay.

Thích một người thì có gì sai?

Thích một người thì nhất định phải để ý đến giới tính của người ấy hay sao?

Thích một người, có thể sống với mình suốt đời không phải là tốt lắm sao?

Chuyện công khai của ngạo kiều nữ vương thụ với gia đình cậu vô cùng bế tắc. Khoảng thời gian đó, cha mẹ của phúc hắc trung khuyển công cũng không ở trong nước, cho nên lúc đó, hai bên cha mẹ cũng không xuất hiện loại khó xử không cần thiết nào. Sau đó, cha mẹ phúc hắc trung khuyển công biết chuyện này, mặc dù có chút giật mình, nhưng cuối cùng vẫn cười đầy từ ái chấp nhận ngạo kiều nữ vương thụ, hơn nữa còn nói bên cha mẹ ngạo kiều nữ vương thụ, bọn họ cũng sẽ cố gắng khuyên nhủ. Hai nhà chơi với nhau lâu như vậy, hồi trước lúc hai bà mẹ mang thai, còn cười đùa nhau, sau này phải cho hai đứa bé cưới nhau.

Tuy rằng có chút lệch hướng so với suy nghĩ ban đầu, nhưng như vậy cũng không có gì không tốt cả.

Ngạo kiều nữ vương thụ mặc dù đang ở thành phố C, nhưng mỗi tháng, cậu vẫn quay về thành phố B một lần, lần nào cũng trốn ở một chỗ, nhìn mái tóc cha mẹ ngày càng bạc hơn, cảm xúc trăm mối dâng lên trong lòng.

Cha mẹ của ngạo kiều nữ vương thụ vẫn kiên quyết không nhận tiền cùng những thứ đồ ngạo kiều nữ vương thụ gửi, dường như quyết tâm không thừa nhận đứa con bất hiếu này nữa.

Về quan hệ của mình với cha mẹ, ngạo kiều nữ vương thụ luôn luôn im lặng, không đề cập tới, cậu không muốn làm cho phúc hắc trung khuyển công khó xử. Mỗi khi đến ngày lễ gì, hai người sẽ cùng nhau chuẩn bị thật nhiều lễ vật, gửi về cho cha mẹ ở bên thành phố B.

Chớp mắt, cậu với phúc hắc trung khuyển công ở bên nhau đã được gần hai năm.

Một thời gian ngắn trước nhận được điện thoại từ cha, cậu biết mẹ cũng đang nghe ở một đầu, ngạo kiều nữ vương thụ trong một lúc vừa kích động, lại vừa cảm thấy xót xa, tay cầm điện thoại cũng run lên.

Cha mẹ không nói gì về chuyện của cậu với phúc hắc trung khuyển công, chỉ hỏi cậu dạo này thế nào.

Tuy rằng cũng không đề cập đến chuyện bảo cậu về nhà ăn Tết, nhưng ít nhất thái độ của cha mẹ bên kia cũng đã dịu xuống rất nhiều.

Có lẽ là hai năm rồi, hai vị cha mẹ cũng đã được khai sáng một chút.

Lần này trở về, có lẽ có thể thuyết phục được họ.

Thực sự, cậu với phúc hắc trung khuyển công ở bên nhau vô cùng hạnh phúc.

Ôm ý nghĩ như vậy, ngạo kiều nữ vương thụ quyết định về nhà nghỉ lễ, tranh thủ thời gian đó xử lí tốt vấn đề của mình với cha mẹ, nếu có thể còn được về nhà cùng phúc hắc trung khuyển công. Người hai nhà sau này cũng có thể sum họp bên nhau.

Trước Trung Thu một ngày, ngạo kiều nữ vương thụ cùng ăn cơm trưa với phúc hắc trung khuyển công.

Thức ăn trên bàn rất nhiều, vừa nhìn đã thấy phúc hắc trung khuyển công tiêu tốn không ít tâm tư. Phúc hắc trung khuyển công vừa gắp cho ngạo kiều nữ vương thụ một chút rau, vừa kể một câu chuyện cười để ngạo kiều nữ vương thụ thấy vui, nhưng phúc hắc trung khuyển công là người không biết kể chuyện cười nhất trong những người không biết kể chuyện cười, tuy thế, dù chuyện cười của phúc hắc trung khuyển công không buồn cười chút nào, ngạo kiều nữ vương thụ vẫn cảm thấy vui hơn rất nhiều.

Cha mẹ của phúc hắc trung khuyển công hiện nay không ở trong nước, nếu ngạo kiều nữ vương thụ về nhà đón Tết, cả kì nghỉ, phúc hắc trung khuyển chỉ có một mình.

Ngập ngừng một lát, ngạo kiều nữ vương thụ vẫn quyết định nói ra.

“Ngày mai tôi muốn quay về thành phố B một chuyến, có thể ngày mốt mới về.”

Bàn tay đang cầm muôi múc canh của phúc hắc trung khuyển công dừng lại một chút, anh ngẩng đầu nhìn ngạo kiều nữ vương thụ một cái, sau đó cười một cái rõ tươi.

“Được, chúng mình cùng quay về thành phố B.”

“… Một mình tôi về là được rồi.” Ngạo kiều nữ vương thụ thấp giọng nói.

Phúc hắc trung khuyển công im lặng một lát, buông cái muôi xuống, cầm lấy bàn tay đang đặt trên bàn của ngạo kiều nữ vương thụ, giọng nói dịu dàng, lại xen chút khẩn cầu: “Anh biết em lo lắng cái gì. Nhưng, chúng mình cùng nhau về không phải là tốt hơn sao? Lâu như vậy rồi, chú với dì chắc cũng nghĩ thông rồi.”

“Anh… cũng không muốn em một mình đối mặt với khó khăn như thế… Ít nhất, có anh cùng em gánh vác…” Ngữ khí của phúc hắc trung khuyển công càng thêm dịu dàng.

Anh biết ngạo kiều nữ vương thụ là một đứa con hiếu thuận, anh biết ngạo kiều nữ vương thụ vì ở bên mình, đã hy sinh rất nhiều.

Anh biết ngạo kiều nữ vương thụ thường xuyên quay về thành phố B, trốn sau một gốc cây, yên lặng nhìn cha mẹ đang tản bộ trong công viên nhỏ cạnh nhà cậu.

Anh biết, anh biết tất cả những điều đó.

Bóng lưng đơn độc, mỏng manh khi đó của ngạo kiều nữ vương thụ dưới bóng trời chiều, làm cho phúc hắc trung khuyển công cảm thấy chính mình đã mắc phải một sai lầm không bao giờ sửa chữa được.

Không muốn nhìn thấy ngạo kiều nữ vương thụ bị tổn thương nữa, nhưng chính mình lại bất lực.

Cái cảm giác nghẹn ứ trong lòng, khiến cho cả thần kinh lẫn thân thể anh đều đau đớn vô cùng.

Ngạo kiều nữ vương thụ nghe xong, ngẩn người ra, bàn tay đang bao bọc lấy tay mình hơi thô ráp, nhưng lại ấm áp vô cùng, khiến cho người ta không muốn rời ra, muốn nắm chặt lấy cả đời cũng không buông.

Ngạo kiều nữ vương thụ nhìn phúc hắc trung khuyển công ở đối diện mình, trong mắt phúc hắc trung khuyển công tràn ngập đau lòng cùng dịu dàng, còn thoáng thấy được nét bi thương.

Thực ra, đối với chuyện của mình với gia đình, trong lòng phúc hắc trung khuyển công có lẽ còn khó chịu hơn mình.

Nhưng mình lại ích kỷ như vậy, muốn Trung Thu đoàn tụ với mọi người trong nhà, mà bỏ lại một mình phúc hắc trung khuyển công.

Vì sao không thể dũng cảm hơn một chút?

Ít nhất, cho dù phải đối mặt với điều gì, đều có phúc hắc trung khuyển công cùng mình gánh vác.

“Ừm…” Ngạo kiều nữ vương thụ bỗng nhiên nở nụ cười, lật bàn tay đặt vào vào lòng bàn tay của phúc hắc trung khuyển công, mười ngón tay đan vào nhau, “Về phía cha mẹ, có lẽ là đã nghĩ thông nhiều rồi… Tôi vốn chỉ là muốn về trước, triệt để thuyết phục họ… Sau đó lại mang anh về.”

Phúc hắc trung khuyển công trong một lúc không kịp phản ứng gì, chỉ có thể ngỡ ngàng nhìn ngạo kiều nữ vương thụ.

Ngạo kiều nữ vương thụ tiếp tục nói: “Cha mẹ… Mấy hôm trước gọi điện cho tôi… Tôi nghĩ lần này… Cha mẹ sẽ thừa nhận chúng ta không chừng…”

“Nhưng… Nhưng vì sao mấy ngày nay thấy em vẫn rầu rĩ không vui?” Phúc hắc trung khuyển công cuối cùng cũng tìm được giọng nói của mình.

Ngạo kiều nữ vương thụ nhìn phúc hắc trung khuyển công, lại cười tiếp.

“Bởi vì… Tôi không nỡ bỏ anh lại, bắt anh một mình ăn Tết… Tôi sợ anh sẽ…”

Bốn chữ “Cảm thấy cô đơn” chưa kịp nói ra, phúc hắc trung khuyển công đã đứng dậy, xụ mặt tức giận như một thằng bé bị oan ức: “Hừ! Nếu như vậy, mang anh về cùng không phải là được sao! Hừ!”

“Làm hại anh lo lắng! … Anh… Anh giận thật đấy!”

Ngạo kiều nữ vương thụ nhìn phúc hắc trung khuyển công như thằng bé cáu kỉnh ầm ĩ, cũng đứng dậy, mỉm cười dựa vào vai của phúc hắc trung khuyển công, ngẩng đầu nhẹ nhàng hôn một cái lên khóe môi của phúc hắc trung khuyển công.

“Em yêu anh.” Ngạo kiều nữ vương thụ nhẹ nhàng nói.

Em yêu anh, cho nên, dù thế nào, cũng không muốn nhìn anh chịu tổn thương.

Em yêu anh, cho nên, dù thế nào, cũng không nguyện rời xa anh.

Em yêu anh, cho nên, dù thế nào, cũng xin anh ở bên em, bạc đầu đến già.

_____

P/s: Giờ chuyển xưng hộ của ngạo kiều nữ vương thụ thành “em – anh” được rồi nhỉ?

8 thoughts on “Phúc hắc và Ngạo kiều (13)

Keep in mind that I love you....

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s