Phúc hắc và Ngạo kiều – Phiên ngoại (1)

Lý Tà | Yingie

☆、Phúc hắc ngạo kiều phiên ngoại chi Tận thế

Ngạo kiều nữ vương thụ tắm xong rồi đi vào phòng ngủ, thấy phúc hắc trung khuyển công đang ngồi trên giường, ngẩn người với cái máy tính. Ngạo kiều nữ vương thụ ngồi xuống bên phúc hắc trung khuyển công, lấy tay quơ quơ trước mắt phúc hắc trung khuyển công, tự mình lẩm bẩm: “Này, hồn đi đâu mất rồi?” Thấy phúc hắc trung khuyển công không có phản ứng gì, đột nhiên nheo mắt cười, dùng tay bóp chặt mũi của anh.

“Phù… Khụ khụ!” Phúc hắc trung khuyển công còn đang đi vào cõi thần tiên nhất thời không thở được, vùng vẫy qua quít một cái mới kịp phản ứng, vội cầm lấy bàn tay đang bóp mũi mình của ngạo kiều nữ vương thụ đặt trên giường, liều mạng hít thở. Ngạo kiều nữ vương thụ cười ha ha, phúc hắc trung khuyển công thở đủ rồi mới quay đầu trừng tên đầu sỏ nào đó đang gập người cười không đứng thẳng được ở một bên, sau đó đột nhiên vùng lên đè ngạo kiều nữ vương thụ xuống, hung tợn nói: “Em dám mưu sát chồng a!” Thấy ngạo kiều nữ vương thụ vẫn cười to không ngừng, phúc hắc trung khuyển công làm bộ bóp bóp mũi cậu, giọng nói mang vài phần uy hiếp, lại vài phần cưng chiều: “Còn cười! Em dám cười tiếp! Cười tiếp cẩn thận vi phu (chồng) mang gia pháp ra!”

* Vì phúc hắc trung khuyển công đang đùa ngạo kiều nữ vương thụ nên mình sẽ giữ nguyên một số từ cổ trang.

Ngạo kiều nữ vương thụ vất vả lắm mới nhịn được cười, để tay lên ngực phúc hắc trung khuyển công, khóe mắt vẫn lộ ra ý cười, nhếch mi nhìn phúc hắc trung khuyển công, hỏi: “Gia pháp? Anh đành lòng sao?”

Phúc hắc trung khuyển công khẽ bóp mũi ngạo kiều nữ vương thụ, cười âm hiểm: “Giỏi nha, em bây giờ quả nhiên là được chiều hư rồi! Sao phải không nỡ? Để vi phu cho em xem không đành lòng là không đành lòng thế nào!” Nói xong dùng tay cù ngạo kiều nữ vương thụ, ngạo kiều nữ vương thụ không ngờ phúc hắc trung khuyển công lại dùng đến chiêu này, vừa tránh vừa cười.

“Hỗn… Hỗn đản… Mau dừng tay…” Ngạo kiều nữ vương thụ vừa thở hổn hển, vừa bắt lấy bàn tay đang làm loạn trên người mình.

Phúc hắc trung khuyển công làm sao khinh địch, bỏ qua cho cậu như vậy được, bàn tay tiếp tục tác oai tác quái, cúi đầu khẽ hôn lên khóe miệng, rồi lên cổ ngạo kiều nữ vương thụ nói: “Dừng tay cũng được thôi, kêu một tiếng tướng công cho vi phu nghe, vi phu tạm tha cho em.”

Từ trước đến nay ngạo kiều nữ vương thụ sợ bị cù nhất, nhưng bởi vì đang bị phúc hắc trung khuyển công đè nên không thể nào trốn thoát được, lúc này lại nghe thấy phúc hắc trung khuyển công nói vậy, bèn liếc mắt nhìn phúc hắc trung khuyển công một cái, dùng tay bóp cổ anh dùng sức lắc lắc anh, nói: “Nhanh đứng lên khỏi người ông đây!”

Phúc hắc trung khuyển công thấy mặt của ngạo kiều nữ vương thụ đỏ lên, trong đáy mắt mơ hồ có dấu hiệu nổi giận, cũng không đùa cậu nữa, đổi thành ôm lấy ngạo kiều nữ vương thụ, cả hai cùng nằm trên giường, phúc hắc trung khuyển công vùi đầu chôn ở cổ ngạo kiều nữ vương thụ, thỉnh thoảng cọ một cái, tay của ngạo kiều nữ vương thụ cũng ôm lấy phúc hắc trung khuyển công, rồi đột nhiên dường như nhớ ra cái gì, lấy tay chọc chọc phúc hắc trung khuyển công: “Đúng rồi, vừa nãy phát ngốc cái gì đấy?”

Phúc hắc trung khuyển công hôn lên môi ngạo kiều nữ vương thụ, chậm rãi cọ sát, không chú ý trả lời: “Vừa rồi lên weibo thấy tất cả mọi người đều nói về tận thế gì đó.”

Ngạo kiều nữ vương thụ vốn tưởng rằng có chuyện gì nghiêm trọng, nghe thấy vậy vừa tức vừa buồn cười: “Vậy anh tin sao?”

Phúc hắc trung khuyển công ngẩng đầu nhìn ngạo kiều nữ vương thụ, nghĩ nghĩ, gật đầu nói: “Có một chút.” Nói xong lại ôm chặt ngạo kiều nữ vương thụ thêm một chút, dùng mũi cọ cọ mũi ngạo kiều nữ vương thụ, khẽ nói: “Vậy còn em, có tin không?”

Ngạo kiều nữ vương thụ nhìn nhìn phúc hắc trung khuyển công, lấy tay nhéo nhéo mặt anh, sao đó đẩy anh ra, ngồi dậy cười nói: “Không tin.”

Phúc hắc trung khuyển công cũng ngồi dậy, bĩu môi bất mãn: “Tốt xấu gì em cũng phải phu xướng phụ tùy (chồng đề xướng việc gì, vợ đều nghe và làm theo) một chút chứ!”

Ngạo kiều nữ vương thụ đang mang máy tính lại, nghe thấy “phu xướng phụ tùy”, nhíu mày nhìn phúc hắc trung khuyển công, cười lạnh: “Phu xướng phụ tùy?”

“Không phải, không phải,” Phúc hắc trung khuyển công nhích lại gần bên ngạo kiều nữ vương thụ, cười hì hì nói: “Là phu xướng phu ~ tùy.”

Ngạo kiều nữ vương thụ lườm anh một cái, không ba hoa với anh nữa, mở weibo, đăng nhập tài khoản của mình, đánh một hàng chữ, post xong, log out, rồi tắt weibo.

Phúc hắc trung khuyển công ở bên cạnh yên lặng nhìn, nở nụ cười.

Ngu ngốc, ở cạnh anh, dù là tận thế, cũng có gì đáng sợ đâu?

2 thoughts on “Phúc hắc và Ngạo kiều – Phiên ngoại (1)

Keep in mind that I love you....

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s