[Ngắn] A Nhiên – 1 ~ 3

Note: Tặng Aki aka Tiêu Tiêu Vũ Hề! Dù không hoàn toàn đúng thể loại cô thích!

chut

Bình Quả Thụ Thụ Thụ | Yingie

1.

Nghiêm Mục chậm rãi mở cửa, trong nhà quả nhiên không có một bóng người. Anh thở dài một hơi, mệt mỏi ngồi trên ghế. Giờ phút này, anh chỉ muốn uống một ly —

 

Coca cola năm 82 thì sao? Meow….

Một con mèo đen toàn thân ghé vào cửa sổ liếm liếm móng vuốt, uể oải mở miệng.

Là Lafite*, là La — Fite! Không đúng, là uống nước đun sôi để nguội thôi!

A Nhiên ném bút, con mèo phiền phức này làm đứt mạch suy nghĩ của cậu. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, cậu phát hiện mình đã quên tiếp theo nên viết như thế nào. Cậu trừng mắt nhìn cái thứ không hề biết xấu hổ trước mắt, nhịn không được đưa tay ra, định ôm lấy nó hung hăng lắc nó, nhưng mà, tay cậu lại xuyên qua người con mèo đen.

 

Ồ, đúng vậy, A Nhiên là một con quỷ.

Cậu luôn quên mình không thể chạm vào tất cả các vật thể có sinh mệnh.

 

Thực tế, ngay cả tên mình là gì cậu cũng không nhớ.

Từ lúc cậu ý thức được cậu là quỷ, cậu đã bị nhốt ở trong căn phòng này.

Không ai đến bắt cậu, cậu cũng không ra được.

 

Cô hồn dã quỷ.

Lần đầu tiên Tiểu Hắc nhìn thấy cậu, đã nói như vậy.

 

Tiểu Hắc là tên của con mèo đen kia.

Ngoài tên đó, nó còn tên là Meo Meo, Thạch Thạch, rồi thì Mắt Xanh…

A Nhiên mỗi lần thấy nó đều gọi một tên khác nhau, bởi vì cậu cảm thấy như vậy rất thú vị.

Có lần cậu gọi nó là “Kiệt Luân”.

Kết quả là Tiểu Hắc dựng thẳng lông, đuổi A Nhiên chạy khắp phòng, làm lộn xộn không ít thứ.

Làm hại cậu phải dọn dẹp một lúc lâu trước khi Nghiêm Mục trở về.

 

Nghiêm Mục là chủ nhân của căn phòng này.

Cũng là nhân vật nam duy nhất trong tiểu thuyết A Nhiên đang viết.

 

A Nhiên tự nhận mình là một con quỷ luôn tích cực hướng về phía trước.

Cậu không giống như một vài con quỷ khác, chỉ thích đêm hôm đi hù dọa người khác.

Cậu thích viết tiểu thuyết.

Mà sở thích này, bắt đầu từ khi Nghiêm Mục dọn tới đây.

Trước lúc ấy, cậu ở trong căn phòng trống vắng này, đã được ba năm.

Khi đó, ngoài con mèo đen mỗi ngày đúng giờ chạy từ tầng 6 xuống tầng 3 phơi nắng,

Làm bạn với cậu chỉ có cái ghế dựa thiếu chân cùng với một đống báo cũ vứt đi.

Sau đó có một ngày, cậu ngồi trên ghế, để tờ báo trên đùi, sau đó nhắm mắt lại, ngón tay trịnh trọng chỉ xuống một điểm —

 

Một chữ “Nhiên”.

 

Cậu hớn hở quay đầu, nhìn con mèo đen đang ở trên cửa sổ, hét lên: Meo Meo, tao tên là A Nhiên!

Meo Meo đảo đảo con mắt màu xanh của nó: Xin chào, A Nhiên.

 

2.

Việc A Nhiên thích làm nhất đó là quan sát Nghiêm Mục,

Mà cậu lại là một con quỷ có trí tưởng tượng vô cùng phong phú.

 

Ví dụ như buổi tối Nghiêm Mục tan tầm trở về gọi mua đồ ăn, A Nhiên sẽ nghĩ rằng: Cuối tuần khẳng định là có một người đẹp đến đây ăn cơm;

Ví dụ như Nghiêm Mục cau mày gọi điện thoại, A Nhiên sẽ lắc đầu: Nhất định là cổ phiếu giảm.

Lại ví dụ như Nghiêm Mục bỗng nhiên uống rượu một mình, A Nhiên sẽ thở dài: Hỏi thế gian tình ái là chi…

 

Rồi sáng ra, cậu thao thao bất tuyệt không biết chán đem những gì cậu thấy, cậu nghĩ kể lại cho con mèo đen nghe.

Con mèo đen buồn ngủ, thấy cậu quá ồn ào,

Liền chạy  đến chỗ tủ TV, tha một quyển sổ nhỏ vứt lại cho A Nhiên, nói: Viết xuống đây.

 

A Nhiên nhìn mèo đen, lại nhìn quyển sổ, kể từ đó trở đi, cậu có sở thích mới.

 

Ở dưới ngòi bút của cậu.

Nghiêm Mục đã làm đại hiệp 12 lần, làm thần y 7 lần, làm phú thương đệ nhất thiên hạ 4 lần.

Tổng cộng cứu người 113 lần, cưới 33 người vợ, có 42 đứa con.

Mấy câu chuyện đều lấy “Nghiêm Mục” làm nhân vật chính.

Đánh giá của Tiểu Hắc là  — Quá vô vị.

Nhưng nó có một chút ngạc nhiên, Vì sao đều là bối cảnh cổ đại?

Đối với việc này, A Nhiên giải thích: Bởi vì Nghiêm Mục đẹp, hơn nữa khi anh bước đi, lưng luôn thẳng tắp, nhìn rất có cảm giác cao thủ võ lâm cổ đại.

 

Thời điểm khi nói câu đó, đôi mắt A Nhiên cười đến cong cong.

Tiểu Hắc cũng không thèm nhìn cậu nữa, cuộn đuôi, ngủ tiếp.

 

Thực ra A Nhiên cũng có chút canh cánh trong lòng với đánh giá của Tiểu Hắc.

Cậu cũng không hiểu vì sao mình phải để ý đến nhận định của một con mẻo.

Cậu cắn bút, nghĩ nghĩ cẩn thận, có lẽ điều mà cậu để ý chính là  —

Không ngờ mình viết về Nghiêm Mục vô vị như vậy!

 

Cậu ngày nào cũng nghiêm túc quan sát Nghiêm Mục như vậy,

Sau đó lại nghiêm túc viết ra những tưởng tượng của mình như vậy,

Thế mà, cậu lại viết không tốt.

 

A Nhiên bỗng có chút chán nản: Đại Bạch (= =||||), mày nói xem, tao cũng không muốn viết như vậy, tao  

 

A Nhiên quay đầu nhìn cửa sổ, mèo đen đã không thấy đâu,

Nơi đó chỉ có bóng cây loang lổ, hơi lay động.

Cậu vội nhìn đồng hồ: 5h.

Nghiêm Mục sắp về nhà.

Cậu phải dọn dẹp xong mọi thứ, trước khi anh về tới nơi.

 

3.

Nghiêm Mục là một người hơi nghiêm túc.

Mặt anh luôn bình tĩnh, nhìn qua có vẻ rất không vui vẻ.

Lúc A Nhiên còn chưa biết tên anh, cậu luôn gọi anh là “Không vui tiên sinh”.

 

Đến tận bây giờ, A Nhiên vẫn nhớ rõ lần đầu tiên cậu nhìn thấy vị không vui tiên sinh này.

 

Hôm đó trời mưa suốt, mèo đen cũng không tới.

A Nhiên ở trong phòng một mình chơi nhảy ô vuông.

Trò này cũng chẳng có gì hay, nhưng cậu lại có thể chơi nguyên một ngày.

Đúng lúc cậu nhảy đến cửa, rồi làm bộ mình nhảy quá mệt, định ngồi nghỉ một chút, cánh cửa bỗng nhiên mở ra.

 

3 năm, 1095 ngày,

Cánh cửa lần đầu tiên mở ra.

 

A Nhiên đứng sững ở nơi đó.

 

Có một người đàn ông đứng ở cửa, khoảng cách giữa họ thật gần.

Gần đến mức A Nhiên có thể thấy rõ lông mi, đôi mắt, mũi, môi của anh,

Thậm chí còn cả vết bẩn nhỏ trên cổ áo tây trang phẳng phiu của anh.

Anh nhìn A Nhiên, nhẹ giọng nói: Tôi đến rồi.

 

A Nhiên mở trừng mắt nhìn người ấy chậm rãi đi tới rồi chậm rãi đi xuyên qua thân thể cậu.

Tựa như ánh sáng mặt trời chiếc trên người cậu.

 

Có chút nóng, có chút đau.

 

Sau đó A Nhiên mới biết, căn phòng trống này cuối cùng đã có người chuyển đến.

Câu “Tôi đến rồi”, là lời chào đầu tiên của vị chủ nhân với đối với căn nhà.

 

Ngày hôm sau, khi mèo đen xuất hiện ở cửa sổ, thấy bên trong căn phòng đầy đồ, còn có một người đàn ông đang đi tới đi lui.

Con mèo chẳng bao giờ thấy có biểu tình kia ngạc nhiên: Đây là sao?

A Nhiên khoái trá giới thiệu với mèo đen:

Xanh Xanh, đây là

Chủ nhân của tao? Hàng xóm của tao? Bạn của tao?

Hình như đều không đúng.

Cậu buồn bã suy nghĩ một lát, sau đó bừng tỉnh: Xanh Xanh, đây là người ở chung với tao!

Mèo đen quét đuôi một cái.

A Nhiên ở trong phòng bay tới bay đi, bay đến mèo đen nhìn phát mệt: Ồ, người ở chung, nghe cũng không tệ lắm.

 

Sau một lúc, A Nhiên đã dọn dẹp xong.

Cái bút cậu dùng để viết thì để trên bàn trà;

Quyển sổ toàn chuyện xưa của Nghiêm Mục thì để dưới tủ TV;

Chậu hoa thì được cậu đặt ở chỗ Tiểu Hắc vẫn ngủ;

Đồng tiền xu bị cậu nhặt lên lúc sáng tiệp tục đặt ở góc bàn;

 

Tất cả đã xong.

5h30, Nghiêm Mục đúng giờ mở cửa.

A Nhiên đứng trước mặt anh, vẫy vẫy tay thật mạnh:

 

Nghiêm Mục, mừng anh về nhà.

____

* Lafite: Château Lafite, rượu vang Pháp, được đánh giá là “những chai vang cổ điển đẳng cấp của một kỉ nguyên hiện đại”.

6 chai rượu phía dưới, sản xuất năm 1982, được đấu giá 40,000 USD. (~ 835,880,000 VNĐ)

9-10

12 thoughts on “[Ngắn] A Nhiên – 1 ~ 3

  1. Truyện này buồn buồn :”< A Nhiên đáng yêu a~ Cơ mà do là quỷ nên không nhìn thấy Nghiêm Mục, chỉ có con mèo Tiểu Hắc làm bạn.. Bây giờ mới tìm thấy trang WP này của Blog nên đọc từ fic này nga~

Keep in mind that I love you....

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s