Siêu đoản văn – ♡ 60

Nhiều tác giả | Yingie

5249

♡ 416

Từ nhỏ hắn đã là một thiên tài, dường như không chuyện gì trên thế giới này có thể làm khó hắn.

Nhưng hắn cũng chẳng hạnh phúc, bởi vì mọi người, hoặc vì ghen tị, hoặc vì tự ti mà không dám tiếp cận hắn, hắn cảm thấy cô đơn, cảm thấy buồn.

Mãi đến khi người thiếu niên kia xuất hiên trước mặt hắn, oai phong nói, “Anh không phải thiên tài, có chuyện anh không làm được!”

“Chuyện gì?” Hắn hỏi.

“Ví dụ như… Thích tôi…”

Sau đó sự thật chứng minh, hắn vẫn là thiên tài như cũ.

 

♡ 417

Vì giảm cân, cậu không ăn thịt nữa.

Công quân nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của tiểu thụ, đau lòng.

Bữa tối làm thêm rất nhiều món.

Ai ngờ tiểu thụ chẳng nhận, kiên quyết giảm cân, triệt để khiến công quân tức giận.

Công quân đặt tiểu thụ lên bàn ăn, “Tốt, em không ăn thịt, anh ăn!!!”

 

♡ 418

Thầy giáo ba hoa trên bục giảng.

“Tôi hồi đại học thích tất cả các môn thể thao, hơn nữa, môn nào cũng giỏi, lần nào đại diện cho trường đi thi đấu đều nhận được giải quán quân hết!”

Học sinh bên dưới không tin, khịt mũi cười, thầy giáo có chút xấu hổ, mặt đỏ bừng, một tên học sinh ngồi hàng cuối cười cười.

“Đúng vậy, sức mạnh phần eo quả thực là mạnh, đêm qua xoay rất tốt.”

 

♡ 419

Y mở một cửa hàng nước giải khát, có một người đàn ông hôm nào cũng ghé vào.

“Xin chào, xin hỏi anh muốn gì?”

“Tùy tiện.”

Lúc đầu, y cũng không để ý, nhưng lâu dần, lại không tự giác mà chú ý đến anh, dù anh nói tùy tiện, vẫn làm rất cẩn thận…

Hôm nay anh lại đến.

“Xin hỏi, anh muốn gì?”

“Tùy tiện.”

Y cố lấy dũng khí kéo tay anh.

“Đi thôi… Tôi tên là Tùy Tiện.”

Y ngượng ngùng, bỏ lỡ nụ cười trên môi người đàn ông.

 

♡ 420

“A…”

“Sao thế em yêu?”

“Đau bụng…”

“Đến tháng? Muốn uống nước ấm không?”

“Không…”

“Ngoan, đừng lộn xộn, anh đi nấu nước đường cho em.”

“… Nấu em gái anh!! Ông đây không phải con gái!”

Cậu ném một cái gối vào mặt người đàn ông.

“Nếu đã như vậy… Chúng ta tiếp tục chuyện đêm qua nào ~” Người đàn ông cười nói.

 

♡ 421

Từ nhỏ cậu đã có một sở thích đặc biệt, cậu thích đem những thứ mình đặc biệt yêu thích để vào một cái hộp, không cho bất kì ai động vào.

Sau khi lớn lên, cậu gặp một người đàn ông thân hình cao lớn, người ấy đối xử với cậu tốt lắm.

Một đêm nọ, dưới sự nửa lừa gạt nửa cưỡng ép của người đàn ông kia, họ rốt cuộc gạo nấu thành cơm.

Cậu nằm trong lòng người đàn ông, khóc đến thương tâm, người đàn ông cười khổ nói ân hận, cậu lại thút thít nói: “Anh quá lớn, không để vào trong hộp của tôi được, làm sao bây giờ?”

 

♡ 422

“Sao cậu ngày nào cũng cười với cái tường như thần kinh thế?”

“Hả?”

“…”

“Có… có sao?”

“Hỏi cậu cái gì, cậu cũng đơ ra như bị ngốc ấy.”

“Cái kia… Là vì cậu…” Cậu thì thầm.

“Hử? Cái gì cơ?”

“Bởi vì mỗi lần nghĩ đến cậu liền không nhịn được =///=”

“Tsk…” Người kia vẻ mặt xấu hổ quay đầu đi “Thật là phiền muốn chết… =///=”

 

♡ 423

“Em… Em thích anh! Anh…”

“Không thích.”

“Anh lại bắt nạt học muội rồi.”

“Là mấy em ấy tự đến tìm anh.”

“Làm tổn thương trái tim con gái người ta nhiều quá không tốt đâu…”

“Em không sợ anh đau lòng sao ho-nì ~”

Hắn ôm lấy người bên cạnh.

“Đừng có làm trò!”

“Nếu em lập tức nói yêu anh, anh sẽ tha thứ cho em!”

“Tha thứ cái gì?”

“Đêm qua là ai nói hôm nay có tiết quan trọng, phải đi ngủ sớm? Hả?”

 

♡ 424

“Bác ơi, bán cho cháu gói băng vệ sinh, hút ẩm tốt một chút nhé!”

“Này, nhóc, mua cho người yêu hả?”

“Vâng! Cậu ấy đang học quân sự, ở bên trường đối diện kia kìa ~ Cháu đến thăm cậu ấy!”

“… Đó là trường nam sinh mà?!”

“Vâng.”

“Vậy băng vệ sinh này…”

“Để cậu ấy lót giày đó. Giày trường phát cứng lắm, đi vào đau chân. Lót cái này vào mềm mềm, lại còn có thể hút mồ hôi nữa. Được rồi, gói này đi, chào bác!”

“Chào… chào cậu… = =||||”

 

♡ 425

Cậu ôm cặp sách, cúi đầu bước thật nhanh, nhưng cho dù bước nhanh thế nào, vẫn không quăng đàn anh đang đi sau cậu đang cười chẳng có hình tượng đi được. Mấy tháng nay rồi, mỗi ngày khi tan học đều đi theo cậu, dọa đến mức đàn em vốn thường cùng cậu về nhà cũng không dám đi cùng cậu nữa.

Cậu càng nghĩ càng tức, xoay người một cái, túm lấy cổ áo người phía sau mình, rống lên.

“Rốt cuộc anh thích tôi ở chỗ nào? Tôi sửa, vẫn không được sao?”

“Chỗ nào của em anh cũng thích, có gan thì em sửa toàn bộ đi.” Đàn anh cười chói lọi.

11 thoughts on “Siêu đoản văn – ♡ 60

  1. “Sao cậu này nào cũng cười với cái tường như thần kinh thế?” => này -> ngày

    Và cái 424 =)) Thảo nào mình đọc nghe quen thế, hóa ra *cười ngoác miệng*

  2. chào ss *cúi đầu * lần đầu ra mắt ,thanks ss nhìu vì đã edit truyện nha.
    À ,mà ss có đọc thử “Truyện đau tim” bên Mã gia sơn trang chưa ?Nếu chưa thì nên đọc thử đi ,tốt nhất là đọc lúc nửa đêm hoặc khi ở nhà 1 mình ^^ đều là đoản hết.

Keep in mind that I love you....

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s