[Ngắn] Chủ quán và Nhà thiết kế – U ~ W

Bình Quả Thụ Thụ Thụ | Yingie

U.

Nhà thiết kế không nhớ rõ mình thích Chủ quán từ bao giờ,

Chờ đến khi anh ý thức được chuyện này,

Tối nào anh cũng làm ổ ở quán cà phê mất rồi.

Thích y vì cái gì?

Nhà thiết kế cũng không nói rõ được.

Nếu bắt buộc phải nói,

Đại khái chính là cái gọi là “cảm giác”.

Thế giới này, có rất nhiều chuyện chẳng hiểu vì sao nó lại như vậy:

Rất nhiều người đến cuối đời cũng chẳng thể tìm được người mình yêu thật sự;

Rất nhiều người chỉ khẽ ngẩng đầu lên, đã có thể gặp được hạnh phúc thuộc về mình.

Đây là một loại may mắn.

Nhà thiết kế cảm thấy, có lẽ y thuộc về loại người may mắn hơn kia.

Tuy rằng anh cũng chưa từng nghĩ đến việc mình sẽ thật sự thích một người đàn ông.

Chính xác mà nói, anh thậm chí còn chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có cảm xúc yêu đương giống người bình thường.

Phần lớn thời gian của anh đều dành hết cho công việc, một vòng luẩn quẩn chật hẹp, lại còn không thích giao tiếp.

Tuy rằng không phải không có người từng thổ lộ với anh,

Nhưng anh đều từ chối.

Gồm cả Nghiêm Mục.

Thực ra khi Nghiêm Mục thổ lộ với Nhà thiết kế, cảm giác của Nhà thiết kế rất lạ.

Anh bị một người đàn ông thổ lộ, nhưng lại không thấy chán ghét, thậm chí còn có chút hưng phấn.

Mà anh từ chối là bởi vì anh chỉ xem cậu ta là bạn,

Nhưng xét về mặt tâm lí, anh không hề bài xích chuyện hẹn hò với một người đàn ông.

Khi anh nhận ra điều này,

Lại nhớ đến bản thân mình bình thường, ở một vài phương diện trong cuộc sống, quả là chú ý tới nam giới gấp nhiều lần nữ giới,

Có một số việc, cứ tự  nhiên trở nên rõ ràng.

Anh thích đàn ông.

Sau một thoáng bối rối, Nhà thiết kế liền bình tĩnh tiếp nhận điều này.

Cũng chẳng phải việc gì to tát hết.

Phụ nữ cũng được, đàn ông cũng tốt,

Nói trắng ra, đây là một chuyện rất đơn giản —

Gặp ai, rồi yêu ai.

Chỉ như vậy mà thôi.

Mà giờ đây, anh đã gặp được Chủ quán.

Anh phát hiện ra, chỉ thoáng một cái, mình thích thật nhiều thứ —

Anh thích nghe y lải nhà lải nhải mấy chuyện cỏn con;

Anh thích nhìn y miệt mài nghiêm túc tính toán;

Anh thích y quan tâm anh, đổi cà phê của anh thành trà xanh;

Anh thích được ở bên y;

Không biết “thích” nhiều như thế, đã đủ trở thành yêu chưa nhỉ?

Không đủ cũng chẳng sao cả,

Cứ từ từ mà tới.

Từng bước một,

Đi chậm một chút, sẽ vững vàng hơn một chút.

Cho dù hôm đó, trước mặt mọi người, Chủ quán đã từ chối anh,

Nhà thiết kế cũng tuyệt đối không lùi bước.

Anh biết rõ,

Thứ anh muốn nhận được từ Chủ quán, không phải là sự vui thích ngắn ngủi,

Mà là sự ủng hộ cả đời.

V.

Là một nhân viên ưu tú,

Ngoài việc làm tốt chức vụ của mình, còn phải biết cách giúp đỡ sếp mình giải quyết các loại vấn đề kì kì quái quái.

Về điểm này, tập thể nhân viên công ty thiết kế đều lĩnh hội rất tốt —

Bọn họ vừa mới kết thúc một buổi họp có chút đặc biệt.

Nói thật, sắp tan tầm đột nhiên bị công ty thông báo họp,

Hoàn toàn không phải một chuyện khiến người ta vui vẻ.

Nhưng bất ngờ là, buổi họp này lại là yêu cầu riêng của Tổng giám đốc:

Thật xin lỗi vì đã cướp mất một ít thời gian riêng tư của mọi người, chủ yếu là có một chuyện cần đến sự giúp đỡ của mọi người.

Các nhân viên tham gia buổi họp ngơ ngác nhìn nhau.

Chuyện ngay cả Tổng giám đốc cũng không giải quyết được, bọn họ có thể làm cái gì cơ chứ?

Nhà thiết kế không nhanh không chậm nói: Là như thế này, tôi có hai người bạn, A và B. A thích B, anh ta cảm giác được B cũng thích mình, vì thế, trong một tình huống khá bất ngờ, A đã tỏ tình với B, nhưng B lại từ chối. Hiện tại muốn mời mọi người phân tích nguyên nhân vì sao B từ chối, và A phải làm thế nào mới có thể theo đuổi được B.

Phòng họp lặng ngắt như tờ.

Trong đầu cả đám nhân viên chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Nói thật hay nói giỡn vậy?

Tuy rằng chủ đề hội nghị lần này có điểm kì dị so với bình thường,

Nhưng đối với đủ loại nhân tài đang ngồi phía dưới mà nói, có tính là cái gì đâu —

Giải quyết xong nhanh rồi về nhà ăn cơm mới là đúng nhất.

Vì thế, sau một hồi im lặng ngắn ngủi,

A Hân phòng Tài Vụ luôn điềm tĩnh nhất mở miệng đầu tiên: Kỷ tổng, tôi muốn xác nhận lần nữa, A thật sự có thể khẳng định là B thích anh ta sao?

Nhà thiết kế nghĩ một lúc, rồi ngập ngừng gật đầu.

A Hân rõ ràng: Nếu như vậy, tôi nghĩ nguyên nhân B từ chối có lẽ là cậu ấy cảm thấy tình cảm của mình đối với A còn chưa đạt tới mức độ có thể hẹn hò, cho nên B mới không nhận lời.

Hoa Hoa phòng Hành Chính phản bác ngay lập tức: Còn tôi nghĩ B từ chối là vì quá đột ngột, chưa chuẩn bị sẵn sàng. Vừa nãy Kỷ tổng cũng nói, A thổ lộ trong một tình huống bất ngờ.

Lão Từ phòng Thiết kế chậc chậc lưỡi: Theo kinh nghiệm từng trải của tôi, B hẳn là vì một vài nguyên nhân khách quan, ví dụ như áp lực gia đình các kiểu, mới không nhận lời, A phải tìm hiểu xem B có nỗi khổ tâm nào không trước đã.

Đây là một buổi họp vô cùng tuyệt vời.

Suốt buổi họp, nhóm nhân viên lý luận sắc bén, đưa ví dụ, dẫn chứng đầy đủ,

Vì hai vấn đề Nhà thiết kế đưa ra mà tranh luận đến mặt đỏ tai hồng,

Thậm chí không ngại dùng tới biểu đồ, trực tiếp làm phân tích tại hiện trường cùng nhiều loại phương pháp nghiên cứu.

Cuối cùng, sau khi tất cả tập trung phân tích kỹ càng “Cách A thổ lộ”, “Tâm lí đặc trưng của B”, “Mức độ tình cảm của A và B”,

Cuối cùng cũng đưa ra được một phương án —

Mặc kệ nguyên nhân B từ chối là gì, A phải nghiêm túc tỏ tình một lần nữa.

Nhà thiết kế cau mày, ngón tay anh có chút bất an gõ gõ bàn:

A nên tỏ tình thế nào mới tốt?

Cái này thì dễ rồi —

A Hân mở miệng lần thứ hai: A có thể tham khảo một vài cách tỏ tình kinh điển trong phim.

Đến đây, buổi họp kết thúc.

Mọi người cuối cùng cũng thả lỏng, dọn dẹp một chút chuẩn bị về nhà.

Nhưng mà, Tiểu Vương mới vào công ty chưa lâu, có lẽ chưa từng tham gia một buổi họp nào thú vị như vậy, tỏ ra có chút hưng phấn.

Chưa ra khỏi phòng họp đã lớn tiếng:

Ầy, ngày xưa tôi lên mạng cũng thường xuyên nhìn thấy mấy topic xin giúp đỡ kiểu này, nhưng mà cứ tự xưng “Tôi có một người bạn” thì y như rằng, trên cơ bản đều là bản thân chủ topic, ha ha ha ha ha ha ha…

Phòng họp yên tĩnh trở lại.

Nhà thiết kế đi tuốt ở đằng trước khựng lại một xíu, sau đó bước nhanh hơn về phòng làm việc của mình,

Động tác của anh thật sự hơi nhanh,

Đến nỗi không ai thấy được khuôn mặt hơi hồng lên của anh,

Nhưng mà, cái này không quan trọng.

Quan trọng là…

Trong lòng nhân viên công ty thiết kế tràn ngập cảm giác thành tựu khi hoàn thành nhiệm vụ;

Còn Nhà thiết kế —

Anh ngồi trong phòng làm việc, trong lòng tràn đầy chờ mong.

W.

Đã mấy ngày rồi Nhà thiết kế không đến quán cà phê.

Không điện thoại, không nhắn tin, cũng không thấy người đâu cả.

Không một lời nào, cứ như đột nhiên biến mất.

Nếu không phải chỗ ngồi độc quyền của Nhà thiết kế vẫn còn mấy thứ tạp nham,

Chủ quán quả thực phải nghi ngờ, liệu có phải người này cho tới bây giờ cũng chưa từng xuất hiện.

Có lẽ tại anh ấy không muốn nhìn thấy mình.

Chủ quán đặt sổ sách trên tay xuống,

Y không thể nào tập trung được.

Ngày đó, ngay trước mặt mọi người, y cường hôn Nhà thiết kế, sau đó lại từ chối lời tỏ tình của anh,

Bây giờ nhớ tới chuyện đó,

Trong lòng vẫn dâng lên một trận cảm xúc không nói rõ thành lời được.

Tim y đập loạn nhịp.

Lời tỏ tình của Nhà thiết kế, khiến y hoảng sợ

Tuy rằng, Chủ quán thật sự thích anh.

Người kia, lúc nào cũng nghiêm túc, lại lạnh lùng.

Nhưng Chủ quán biết, anh luôn mang đến cho người ta những dịu dàng bất ngờ,

Ở bên anh, dường như thời gian cũng chậm lại —

Đó là một loại bình yên khiến người ta cảm thấy nó quá xa xỉ.

Chủ quán nghiện nó.

Nhưng mà ngày ấy, khi y thấy được rõ ràng sự nghiêm túc trong mắt Nhà thiết kế lúc anh thổ lộ,

Y bỗng có chút không biết phải làm sao.

Y thậm chí không biết bản thân mình rốt cuộc đã chuẩn bị tốt chưa.

Y muốn cái gì, Nhà thiết kế muốn cái gì,

Trong một tình huống hỗn loạn như thế,

Y không thể nào suy nghĩ được,

Trời biết y hi vọng mình có thể làm giống như suy nghĩ lúc trước, mỉm cười trả lời anh một câu: Thật là khéo, em cũng thích anh.

Nhưng kết quả, y lại đẩy anh ra.

Một người cô đơn đã lâu, sẽ trở nên nhút nhát.

Mà cái hôn hôm đó, dường như đã cướp sạch dũng khí của y.

Chủ quán, một trà sữa mang đi.

Một giong nói trong trong làm Chủ quán lấy lại tinh thần.

Y ngẩng đầu, phát hiện là cô gái của công ty thiết kế lần trước mua rất nhiều cà phê.

Chủ quán vừa bắt đầu bận rộn, vừa giả bộ lơ đãng hỏi: Công ty các cô nhàn thật đó, không phải tăng ca nữa à?

Cô gái cười cười: Nhân viên bình thường như bọn tôi xong việc là có thể tan tầm rồi. Chỉ có sếp là ngày nào cũng tăng ca, còn bận hơn cả bọn tôi.

Chủ quán nhịn không được run người một cái: Sếp? Là người lần trước mời các cô uống cà phê ấy hả?

Cô gái gật đầu: Đúng thế, anh gặp rồi mà, không phải anh còn tặng anh ấy một ly trà đó thôi. Đấy là Tổng giám đốc của bọn tôi, mấy ngày nay, hôm nào cũng tăng ca ở công ty.

Cô gái mua cà phê đi rồi, Chủ quán bắt đầu nhìn di động ngẩn người,

Ngón tay y lướt qua tên Nhà thiết kế trên màn hình một lần rồi một lần.

Y cảm thấy có gì đó trong tim y đang đòi nhảy ra ngoài.

Rốt cuộc là cái gì cơ chứ?

Y rất muốn biết.

Vì thế y ra khỏi quán cà phê, đi về phía tòa nhà công sở.

Từ quán cà phê đến công ty thiết kế chỉ là quãng đường rất ngắn,

Bước chân của Chủ quán vô cùng thong thả.

Nhưng y biết, mỗi một bước đều là một đường y muốn chạy.

Chủ quán chậm chạp đi vào công ty thiết kế.

Bên trong hơi tối, hơn nữa rất yên lặng, chỉ còn gian phòng trong cùng còn sáng đèn.

Đó hẳn là văn phòng của Nhà thiết kế.

Chủ quán nhẹ nhàng bước tới,

Còn chưa tới cửa, qua lớp kính trong suốt, đã thấy Nhà thiết kế đang chăm chú nhìn máy tính.

Khi y đang định rời đi,

Trong phòng lại truyền ra tiếng nói chuyện có chút kì quái:

Mộ Dung Vân Hải tôi, thề với đất rộng, với trời cao, với mây, với gió, với hoa, với áng cầu vồng, cả đời này tôi chỉ yêu mình Sở Vũ Tiêm, tôi sẽ khiến cô ấy vui vui vẻ vẻ cả đời, cho đến khi già, rồi chết đi.[1]

Chủ quán:

Chủ quán thấy Nhà thiết kế cau mày, nhấn chuột một cái, tiếng nói chuyện lại thay đổi:

Tử Vi, nàng cố ý làm ta lo lắng, sợ hãi có phải hay không? Nàng không muốn ở bên ta cả đời hay sao? Trước kia thân phận của nàng không minh bạch, ta đã lo lắng, sợ hãi, nay thân phận nàng rõ ràng rồi, ta vẫn phải lo lắng, sợ hãi. Ta xin nàng, chúng ta hãy kết thúc những ngày tháng không yên này đi có được không?[2]

Lách cách, lạch cạch, chuột lại được click hai cái, lần này là một giọng nói hơi trầm: I have crossed oceans of time to find you.[3]

Chủ quán chợt nhận ra, Nhà thiết kế đang làm cái gì.

Những câu vừa rồi hình như là mấy câu tỏ tình trong phim thường chiếu trên TV,

Tuy y không rõ vì sao bỗng dưng Nhà Thiết lại nghĩ ra việc xem mấy thứ này,

Nhưng, Chủ quán biết,

Nhất định là vì y.

Chủ quán xoay người, nhẹ nhàng dựa vào tường,

Trời bên ngoài đã hơi tối.

Qua khung cửa sổ, y có thể thấy được nhà nhà đã lên đèn, sao trên trời cũng đã xuất hiện.

Trong phòng làm việc, Nhà thiết kế vẫn đang mở từng đoạn, từng đoạn tỏ tình đủ các kiểu,

Có vài cái nghe rất buồn nôn;

Có vài cái nghe thực chân thành.

Chủ quan hơi nhắm mắt lại:

Những người khác nhau, nói những câu khác nhau, thực ra lại chỉ đang làm cùng một việc.

Y thở dài một hơi.

Từ lúc bắt đầu lâu lắm rồi,

Nhà thiết kế đã gieo một hạt giống trong lòng y.

Hạt giống ấy đã nảy mầm,

Mỗi một ngày, nó lại lớn thêm.

Đến giờ phút này —

Chủ quán chạm vào ngực mình:

Nó đã tới lúc nở hoa rồi.


[1] Một câu thoại trong phim “Cùng ngắm mưa sao băng 2” (hay còn được gọi là BOF phiên bản Trung Quốc) của nhân vật nam chính Mộ Dung Vân Hải.

[2] Một câu thoại trong phim “Hoàn Châu Cách Cách” của nhân vật Phúc Nhĩ Khang.

[3] “Tôi đã vượt qua bao đại dương thời gian để tìm thấy em” – Một câu thoại nổi tiếng trong phim “Bram Stoker’s Dracula” (Bá Tước Dracula) của nhân vật bá tước.

______

Huhu Ọ__Ọ Nhà thiết kế đáng yêu quá :'((

5 thoughts on “[Ngắn] Chủ quán và Nhà thiết kế – U ~ W

  1. Anh quá ư là đáng yêu :3 Tự dưng thấy Chủ quán thiệt… lo lắng vớ vẩn mà, làm Nhà thiết kế phải suy nghĩ tìm cách =v=

  2. “Đến đây, cuổi họp kết thúc.”

    Có lỗi nè nàng. ^^

    Cảm ơn vì đã edit một bộ truyện ngắn ngọt ngào đến lịm cả người thế này.

Keep in mind that I love you....

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s