Siêu đoản văn – ♡ 87

Nhiều tác giả | Yingie

30E58PICFUG

♡ 691

Chữ Hỉ đỏ thẫm, pháo nổ rền vang, chiêng trống náo nhiệt.

“Nhất bái thiên địa…”

“Chậm đã!” Một nam tử bạch ý, diện mục như ngọc, tay cầm họa phiến (quạt có vẽ tranh ở trên), chạy vào.

“Vị thiếu hiệp này, hôm nay là ngày đại hỉ của khuyển tử, ngươi…”

“Sao nào? Sợ ta tới cướp tân nương sao?”

“Vậy…”

“Yên tâm, không phải vậy đâu.”

Thở phào một hơi, “Vậy xin thiếu hiệp dừng chân một lát, cùng tham gia hỷ yến của khuyển tử.”

Nam tử cười dịu dàng: “Thực ra, ta tới cướp tân lang cơ mà!”

.

♡ 692

Không có ai biết y vì sao cứ mãi mãi đứng dưới tàng cây lê ấy, nhìn tuyết hòa với hoa lê bay trắng cả mùa xuân, thổi trắng cả mái đầu tóc dài quá vạt áo lông. Chỉ có y biết, dưới gốc cây này, từng có một nam nhân hứa với y lời ước hẹn cả đời, nhưng chưa từng quay trở lại.

.

♡ 693

“Vì sao anh phải dọn đến nhà tôi ở?” Y bất mãn hỏi.

“Ai bảo cậu không bao giờ chịu nộp bản thảo đúng hạn~” Người đang nằm trên giường trả lời.

“Vậy vì sao anh phải XX tôi hả?!”

Y ngồi trước cửa sổ xoa xoa thắt lưng trừng mắt nhìn người kia.

“Chỉ có như thế, cậu mới có thể cố gắng viết bản thảo nha~”

.

♡ 694

Gần đây, trong lớp đang tổ chức bầu bí thư chi đoàn, cậu có linh cảm cơ hội hoa khôi lớp thắng là rất lớn.

Vừa nghĩ tới chuyện sau này, số lần tên lớp trưởng mặt than gặp mặt hoa khôi lớp có lẽ sẽ nhiều hơn, rồi có khi sẽ thích cô bạn ấy, cậu thấy cả người khó chịu, mới bĩu môi lầm bầm: “Mấy cái siêu đoản văn trên mạng lúc nào cũng viết lớp trưởng với bí thư chi đoàn là một cặp. >^<”

Tên lớp trưởng vẫn giữ nguyên cái mặt than đẹp trai chết tiệt của mình, không thèm để ý đến cậu.

Ngày hôm sau, thầy chủ nhiệm gọi cậu lên văn phòng: “Lớp trưởng đề cử em làm chức bí thư chi đoàn với thầy, bảo là em rất thích hợp…”

.

♡ 695

Thấy mấy đứa xung quanh ngủ gật cả rồi, cậu không nhịn được, lôi tai nghe ra, cắm vào điện thoại xem trộm GV. Ai ngờ, chưa được một lúc, một ngón tay thon gầy, nhìn rõ khớp xương gõ gõ lên bàn cậu, cậu vội ngẩng đầu lên, là thầy chủ nhiệm trẻ tuổi đẹp trai lớp cậu.

Thầy chủ nhiệm tịch thu điện thoại của cậu, chậc chậc lưỡi: “Đến văn phòng tôi!”

Vừa bước vào văn phòng đã bị đẩy vào tường, “ Thưa thầy… Ư… ưm…mmmm..”

Bị hôn rồi!

“Cả ngày chỉ xem mấy thứ không thực tế, muốn tôi dạy em thực hành như thế nào không?”

.

♡ 696

Mỗi lần hắn muốn mua quần áo đều gọi một bạn nữa đi cùng, mua cái gì cũng để bạn nữ kia quyết định.

Bạn thân cười, bảo hắn vô dụng, hắn vênh mặt: “Ông thì biết cái gì! Quần áo mặc là để cho mấy bạn nữ coi, đương nhiên phải chọn những gì mà người ta thấy là đẹp nhất chứ ~”

Bạn thân nghe vậy dường như có suy nghĩ gì đó, ấp ấp úng úng kéo hắn lại: “Thế…. thế… ngày mai đi mua đồ với tôi được không?”

.

♡ 697

Chụp ngoại cảnh, em gái cùng đoàn hẹn hắn đi ăn, hắn cúi đầu nghĩ xem phải từ chối thế nào.

“Đừng hiểu lầm, là anh trai tôi nhờ tôi thôi.”

Theo hướng tay em gái kia chỉ, hắn thấy anh chàng chụp ảnh đang giả vờ không có việc gì làm, nghịch nghịch cái máy ảnh, tai lại hồng đến khả nghi.

Mày giãn ra thành một độ cong hoàn hảo, tâm trạng của hắn bỗng chốc tốt lên trông thấy: “Phiền cô nói cho anh trai cô, nếu anh ấy tự đến hẹn tôi, tỷ lệ thành công là một trăm phần trăm.”

.

♡ 698

Tiểu thụ thầm mến tiểu công lâu lắm rồi. Cuối cùng, tiểu thụ cố lấy dũng khí viết một lá thư tình cho tiểu công, tối đến trộm nhét vào ngăn bàn tiểu công.

Nhưng tiểu công không trả lời.

Tiểu thụ có chút nản lòng, bạn bè cổ vũ ghê quá, tiểu thụ lại viết thêm.

Tiểu thụ viết thêm mấy lá liền, nhưng vẫn không thấy hồi đáp.

Tối hôm đó, tiểu thụ đem lá thư cuối cùng, buồn bã đặt vào ngăn bàn tiểu công. Sau lưng vang lên giọng của tiểu công: “Tên ngốc nhà cậu, sao lại có thể viết thư tình mà không ghi tên hả?”

.

♡ 699

Tiểu xà yêu vượt qua thiên kiếp thất bại, bị trọng thương, vô ý rơi xuống giữa một đám phàm nhân khiến mọi người sợ quá chạy trốn tứ phía, chỉ có một mặt than quân không nhúc nhích nhíu mày nhìn nó.

Thế là tiểu xà yêu oạch một tiếng, chui vào tay áo mặt than quân.

“Hóa ra ngươi là mặt than a, ta còn tưởng ngày đó ngươi không sợ ta, vậy… bây giờ ngươi có còn sợ không?”

Mặt than quân nhìn nó chăm chú, cau mày nói: “Sợ.”

Tiểu xà yêu ỉu xìu, chợt nghe nam nhân nhẹ giọng nói: “Sợ ngươi rời khỏi ta.”

.

♡ 700

Chàng trai đỡ thắt lưng đau nhức ngồi dậy, nhìn căn phòng xa lạ.

“Đệt, làm rồi?”

Cậu nhìn một mảng trăng trắng giữa đùi, đỏ bừng mặt chửi to một tiếng, “Mẹ nó, không thèm rửa sạch cho ông!”

Đúng lúc này, tiếng nước vang lên, một người đàn ông bước ra khỏi phòng tắm, chàng trai giật mình: “Giám… Giám đốc…”

Người đàn ông đè người xuống: “Đương nhiên là chưa rửa sạch được, chúng ta làm đến sáng, em mới ngất đi thôi. Nhưng mà nếu em đã tỉnh rồi, vậy chúng ta làm thêm lần nữa đi.”

.

♡ 701

“Đang nghĩ cái gì hả? Anh đã gắng sức như vậy mà em vẫn dám thất thần à?”

“Ư… mm…. A…. Nhẹ chút…. A… Hôm… Hôm nay cái đám… cái đám học trò lên lớp… lên lớp lại không chịu chú ý… A… a…”

Ngày hôm sau, tiết Địa, chẳng hiểu sao thầy Địa tự dưng lại nổi giận.

Tới tiết Anh, thầy Anh chỉ đứng nguyên một chỗ, không hề di chuyển.

.

♡ 702

“Này, đừng xúc động!” Nam sinh nhìn người đàn ông đang đứng cạnh vách núi, không thấy có phản ứng gì.

“Này này, tôi nói thật đó! Thất tình? Bạn gái bỏ trốn với thằng khác? Hay là bạn trai đá?”

Cậu thấy người kia rõ ràng là run lên một cái, tiếp tục hét về phía đó: “Thật sự là bạn trai sao? Đàn ông còn nhiều mà! Tôi cũng không có ai đây, nếu thật sự không được, hay là chúng ta thành một đôi luôn?”

“Thật?”

Nam sinh nhìn thấy người kia xoay người lại, nhếch mép cười, trong tay là một cái máy ảnh SLR.

.

♡ 703

Tiểu thụ và tiểu công hồi tưởng lại kỷ niệm thời thơ ấu.

Tiểu thụ hét, “Em gọi anh một tiếng, anh có dám trả lời không?!”

“Phắc, em mà gọi một tiếng, chắc chắn anh sẽ cứng lên!” Tiểu công thành thực nói.

.

♡ 704

“Ê, cậu với người kia sao rồi?”

Nam sinh yên lặng lắc đầu.

“Cậu đó, sắp tốt nghiệp tới nơi rồi, nếu còn không theo đuổi sẽ hối hận đó.”

Cậu yên lặng thật lâu rồi mở miệng: “Vậy còn cậu? Người cậu thích, theo đuổi không?”

Bạn thân ngây người, nhìn cậu thật lâu không nói gì.

“Tớ à… Chắc phải chờ đến khi tên ngốc kia nhận ra, không dám hy vọng gì cả.”

“Vậy… Giờ cậu có thể hy vọng rồi đó…”

Cậu cười, nhìn khuôn mặt tràn ngập kinh ngạc kia, không nói gì nữa.

.

♡ 705

Cậu tan ca làm đêm, về đến nhà, còn chưa kịp bật đèn đã bị một người đẩy đè lên cửa.

“Tiền… tiền… đều ở trong ví…”

Cứ nghĩ rằng là tên trộm vặt nào đó, ai dè cái tay phía sau hết sức không ngoan ngoãn, trượt dần về phía trước, bắt đầu tháo thắt lưng cậu ra.

Chết tiệt!

Cậu dùng khuỷu tay huých ngược một cái vào người người kia, bật đèn lên, lại thấy nam nhân nhà mình té trên mặt đất rên rỉ.

Anh xã cậu ôm bụng khóc không ra nước mắt: “Anh đi công tác ba tháng mới về, đây là cách em mừng anh về nhà đấy à?”

.

♡ 706

“Không được chạy! Nếu không phải em đến quán rượu, anh sẽ dạy dỗ em chắc, để anh xem có bị thương không, không được khóc!”

Chàng trai vẫn khóc, mắt hồng hồng, đáng thương như một con thỏ con.

Người đàn ông đưa tay lau nước mặt giúp cậu, không ngờ lại bị chàng trai giận dữ cắn một cái: “Cái đồ vô lương tâm nhà anh, cắn chết anh này!”, ánh mắt nhìn cậu lại càng thêm dịu dàng.

.

♡ 707

Mặt lạnh nói: “Đừng đi theo nữa.”

Ngốc ngốc mặt cute: “Tôi… tôi không thèm, đường này cũng có phải đường nhà anh đâu!”

Mặt lạnh nhìn cậu một cái, không để ý nữa.

Một lát sau, xe trên đường càng lúc càng ít, đã đến đường lên núi rồi.

Mặt lạnh nói: “Trên đó không có xe buýt đâu.”

Ngốc ngốc mặt cute: “Cái gì?”

Mặt lạnh nhếch khóe miệng: “Cả ngọn núi này đều là biệt thự tư nhân nhà tôi.”

Ngốc ngốc mặt cute mắt trợn tròn luôn.

.

♡ 708

Cậu chạy đến trước mặt người đàn ông ấy:

“Tôi thích anh!”

“…”

“… Tôi biết là anh sẽ không thích tôi. Nhưng… nhưng không sao, cuối cùng cũng nói ra được rồi. Tôi không biết anh sẽ nghĩ gì về tôi nữa, tôi chỉ muốn cho anh biết, có tôi, có một người như thế thích anh. Cho dù… cho dù không thành công, thật may mắn… tôi đã gặp được anh.”

Nói xong, nước mắt của cậu vô thức rơi.

Người đàn ông ấy kéo cậu vào lòng: “Thật may mắn, tôi cũng thích em.”

.

♡ 709

“Muốn hỏi câu nào?” Người đàn ông đẩy đẩy mắt kính, dịu dàng nhìn học trò đang căng thẳng trước mặt.

Cậu trai nắm chặt quyển sách trong tay, cuối cùng đỏ mặt ngẩng đầu: “Biết em thích thầy, hỏi, hỏi thầy đã có bạn gái chưa? Thầy có thích em không, em, em có cơ hội không?”

Người đàn ông đơ ra, sau đó thân hình cao lớn ôm cậu bé vào lòng, hôn lên tóc cậu: “Hiểu chưa? Em thật ngốc mà!”

.

♡ 710

“Ê, câu này làm thế nào?”

Hắn chỉ vào một câu trên đề kiểm tra, hỏi cậu bạn cùng bàn, nam sinh cùng bàn không kiên nhẫn đẩy đẩy mắt kính.

“Câu này không phải thầy đã giảng rồi hay sao… Cậu không nghe à?”

Hắn bày ra vẻ mặt đầy tội nghiệp, lắc lắc đầu rồi than thở: “Tớ lúc nào cũng chỉ nghĩ về cậu thôi…”

Cậu bạn cùng bàn giả bộ như không nghe thấy gì, ấy vậy mà mặt lại hơi hơi đỏ lên, cuống quít quay đầu, nhỏ giọng mắng: “Ngu ngốc…”

_______

Thực sự muốn post nhiều hơn để xin lỗi mọi người vì thời gian qua tớ đã lười biếng, nhưng thời gian không cho phép >.<

Chúc mọi người năm mới vui vẻ! 

asdwqsadx

24 thoughts on “Siêu đoản văn – ♡ 87

  1. Rất thik mấy đoản văn siêu kute, ngoại trừ mấy cái đoản buồn, thật đau lòng!!! Kỳ này đa số HE, kute không còn gì để nói, thank chủ nhà >_<, chúc năm mới vui vẻ

  2. #696 không thể ngừng nghĩ bậy :||| kiểu dắt đi mua mấy cái đồ gợi cảm các kiểu >//////< Ôi tôi quá quá quá không trong sáng :|||
    #710 Hình như cả 2 đứa đều không nghe giảng :v
    Đoản 87 này dài hơn mấy phần khác thì phải =)) Chúc năm mới hạnh phúc :3

Keep in mind that I love you....

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s